Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017
Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017
Tranh thơ
HOA ...
(Tặng vợ yêu - 8 tháng 3 năm 2017)
Hồi xưa mẹ bảo có duyên ngầm
Buông xõa đâu cần đến ngọc trâm
Suối tóc thoảng thơm mặc nắng đổ
Làn da mịn trắng kệ mưa dầm
Gian nan mình biết luôn cười nụ
Đau khổ ai hay chỉ khóc thầm
Thoáng chốc bốn mươi mùa có lẻ
Chụm đầu ngát mãi mái HOA RÂM.
Phan Tự Trí – 8/3/2017
Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017
Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017
Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017
Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017
TRĂNG, HOA
TRĂNG, HOA
Còn lại đài trơ giữa lá cành,
Trăng mòn nửa mảnh dán trời xanh
Tinh mơ nhụy ngát mời ong nhạy,
Rạng sáng lưng còng thỉnh cuội nhanh.
Náo nức tình buông hoa ghẹo nguyệt,
Lơ mơ ý thả gió lay mành
Canh tàn ngơ ngác vần thơ lạc
Lúi húi đi tìm phận mỏng manh.
PHAN TỰ TRÍ – 16/3/2017
(mùa hoa lộc vừng+trăng rạng sáng
19/2 Đinh Dậu)
Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2017
Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017
Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017
Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
XIN NGƯỜI YÊN NGHỈ
Đây là bài thơ của cháu Phan Tự Trí kính viếng ông chú Trịnh Đức Trình. XIN NGƯỜI YÊN NGHỈ Trời đông sướt mướt thả dòng...
-
VÔ CÙNG Mới hay vũ trụ thiệt vô cùng Ngọn gió nao cành để lá rung Danh vọng cuồng say qua mấy bận Tiền tài hoang úa biết bao vu...
-
CHẲNG MƠ, ĐÀO Đi đâu ? vợ đuổi tuốt sang Lào! Không lẽ chia lìa: Khó lắm! Chao ! Cảnh đã nước này, đành quá cảnh Lao rồi chi...
-
SINH NHẬT CON Dù mọi người nhớ cả Con vẫn về sớm nay Mỏng manh trong cánh bướm Nhắc: Happy Birtday Bên bánh Rồng mỗi bận Mẹ b...


