Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017
Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017
LÀNG TÔI - thơ Đông Thái
LÀNG TÔI
Quê nghèo cũng có một con
sông
Mải miết về xuôi đổi mấy dòng ?
Núi trọc đất phơi chuồi quạnh quẽ
Rừng thưa lũ quét trải mênh mông
Trách ai hám lợi không thương lục
Giận kẻ tham danh chẳng tiếc hồng
Đã thấy nương dâu thành bãi bể
Làng tôi mai mốt có còn không ?
Làng tôi mai mốt có còn không ?
Bên lở em về mãi ngóng trông
Chẳng thấy đò xưa nào đậu bến
Chỉ nghe tim cũ chạnh neo lòng
Xác xơ đồng bãi dưa hồng nhạt *
Phờ phạc lưới chài nước hến trong **
Đông Thái một thời vui chợ Hạ
Còn đâu khoa bảng hội tương phùng!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
XIN NGƯỜI YÊN NGHỈ
Đây là bài thơ của cháu Phan Tự Trí kính viếng ông chú Trịnh Đức Trình. XIN NGƯỜI YÊN NGHỈ Trời đông sướt mướt thả dòng...
-
HỎI NGUYỆT Bóng nguyệt thu vàng đã ghé hiên Soi dùm thôn phố đã bình yên Gươm dao đoạt mạng người bao chỗ? Á phiện tiêu hồn trẻ m...
-
TIỄN ĐƯA (Tập Kiều) Tiễn đưa một chén quan hà Câu Kiều xin mượn bút hoa vẽ vời Lòng thơ lai láng ...
-
TUỔI GIÀ ( Nhân ngày quốc tế người cao tuổi 1/10 ) SỐNG KHỎE Trăng đã nhòm song kệ tuổi già Chưa dừng náo nức với muô...

