Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017
Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017
LÀNG TÔI - thơ Đông Thái
LÀNG TÔI
Quê nghèo cũng có một con
sông
Mải miết về xuôi đổi mấy dòng ?
Núi trọc đất phơi chuồi quạnh quẽ
Rừng thưa lũ quét trải mênh mông
Trách ai hám lợi không thương lục
Giận kẻ tham danh chẳng tiếc hồng
Đã thấy nương dâu thành bãi bể
Làng tôi mai mốt có còn không ?
Làng tôi mai mốt có còn không ?
Bên lở em về mãi ngóng trông
Chẳng thấy đò xưa nào đậu bến
Chỉ nghe tim cũ chạnh neo lòng
Xác xơ đồng bãi dưa hồng nhạt *
Phờ phạc lưới chài nước hến trong **
Đông Thái một thời vui chợ Hạ
Còn đâu khoa bảng hội tương phùng!
Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017
THU HỎI LÁVÀNG
THU HỎI LÁVÀNG
Giữa lối vườn xưa hỏi
lá vàng:
Bần thần chi nữa lúc thu sang?
Phải chăng chửa dứt đường duyên nghiệp
Hay bởi tơ lòng hãy nặng mang
Đã biết từng qua hồi
chớp bể
Vừa hay thấm trải thuở
mưa ngàn
Dẫu cho về cội hồi
tao ngộ
Vẫn lặng vô thường chút
ngổn ngang !
Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017
VÀO THU
VÀO THU
Tặng cháu Ái Hạnh
Tặng cháu Ái Hạnh
Vô vàn sao lạc mải dòng
trôi
Ta cũng lang thang giữa bụi trời
Có phải duyên trần mà thắm thiết
Hay là phận số dẫu xa xôi
Mặt mừng bác cháu như ngàn kiếp
Tay bắt chú cô tựa vạn đời
Nào ngỡ năm rồi nay trở lại
Quá mừng thu mát “Hạt Sương Rơi”
Phan Tự Trí – vào Thu 2017
Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017
30 NĂM XA DALAT*
30 NĂM XA DALAT*
“Một chuyến xe, lòng mãi ngẩn ngơ
Ngoái trông phố núi lặng sương mờ...”**
Đường xa cất bước thương Đà Lạt
Đêm lạnh lay lòng nhớ Đạ Sa
Suối Tía chùa xưa chùng tiếng mõ
Tuyền Lâm suối cũ sáng gương hồ
Ngàn thông chừng réo: ai còn, mất...?
Bên chóe rượu cần xót bạn xưa.
Phan Tự Trí –
7-2017
* * 2 câu trong bài thơ cũ của tôi khi mới rời xa
Dalat - 1987
* Tôi xa Dalat năm 1987, sau
hơn 12 năm gắn bó với mảnh đất này. Đến nay vừa ba mươi năm.
Còn nhớ một đêm cuối năm
1977, trời lạnh, không trăng; đội khảo sát địa chất công trình trong Đoàn Khảo
sát Thiết kế thủy lợi Lâm Đồng của chúng tôi bị Fulro tập kích... Hú hồn, không
ai chết nhưng bị thương nhiều; Trong đó có Đội trưởng Trần Văn Trọng bị bắn, đạn
AR 15 (sau mới biết) ghim vào phổi, máu tràn bọt khí, nhân viên Lâm Duy Pháp bị
mảnh lựu đạn văng cả kính cận... nhưng người không việc gì, loay hoay tìm kính,
không biết đường nào mà chạy; nhân viên Đào Duy Ba bị thương ở chân phải rất nặng,
nát cả đùi. Nhưng nhờ chú Ba ráng chịu đau, bò lết qua rừng rậm, suối gào về tận
khu nhà tôi ở gọi cấp cứu nên anh em sớm được giải thoát trong đêm.
Vị trí chúng tôi đóng
quân ở bờ phải suối Tuyền Lâm, quân của chúng tôi ban ngày đi khảo sát: khoan địa
chất nền công trình hồ Tuyền Lâm bây giờ; ban đêm về ngủ nhờ nơi lán tạm của
chùa Tuyền Lâm (không biết Thiền viện Trúc Lâm hiện tại có liên quan gì không).
Sư trụ trì rất tốt với anh em. Còn tai họa giáng xuống nói trên là do tàn quân Fulro hồi đó còn mạnh
lắm.
Bây giờ người cũ không
còn lại mấy người, đứa thì chuyển nghề, công việc, đứa thì về quê, đứa thì mất
vì bệnh tật, tuổi già.
Tôi còn may mắn sót lại với
một số người khi đó nhưng cũng mỗi người một nơi.
(Nơi chúng tôi khảo sát
ngày ấy là vị trí tuyến đập, ngăn suối Tía thành hồ nước Tuyền Lâm bây giờ)
Nhắc lại chuyện xưa không
khỏi bùi ngùi, rớm lệ; nhất là mỗi khi có dịp trở lại những nơi bàn chân chúng
tôi thường ghi dấu! Bùi ngùi vì không còn mấy ai biết và nhớ đến những ngày xưa
như thế, nhất là thế hệ con cháu bây giờ.
Tôi vẫn thường xem trên
các trang mạng..., trang CLB ảnh Đà Lạt với nhiều tay máy cho thưởng thức những
bức ảnh đẹp tuyệt vời: Công Thành, Hoàng Việt, Thanh Do ... và rất nhiều người
khác. Tôi càng trân quý Dalat vô cùng.
Tôi cũng nói thêm (đã viết
khi đang bài LẶNG LẼ với bức ảnh “Nghiêng bóng cô liêu” của Hoàng Việt Dalat),
rằng tác giả kiến trúc tháp cống hồ Tuyền Lâm là anh CAO KHOAN, một kỹ sư công
trình thủy giỏi và tài hoa. Người xem bề ngoài tháp cống này không dễ hình dung
bên trong lòng nó lại chứa các thiết bị cơ khí, thủy lực để nâng hạ cửa van của
cống tháo nước về phía hạ lưu đập, đưa nước từ hồ về lại suối Datanla; hồ điều
tiết: cho mùa khô thác Datanla vẫn nhiều nước để du khách chiêm ngưỡng. Cùng với
việc dâng nước tạo thành hồ, cảnh quan thiên nhiên Tuyền Lâm thì mọi người đã
biết... tôi không phải nói gì thêm.
Có điều tôi cũng muốn nói
rõ thêm, hồ Tuyền Lâm còn có nhiệm vụ chính là cung cấp nước cho khu vực trồng
lúa, màu, dứa (thơm) ...cho cả một vùng rộng lớn của các xã Hiệp Thạnh, Liên
Khương...(không biết địa danh ngày nay có thay đổi gì?) với diện tích hơn 1.300
hecta lận. Các bạn có thể ngạc nhiên! Không đâu! Sau khi nước hồ tháo về hạ lưu
qua thác Datanla thì nhập vào dòng suối DaTam, chảy về Đập dâng Quảng Hiệp, cũng
do chúng tôi khảo sát thiết kế xây dựng năm 1976, cách đây 40 năm. Hồi đó bên cạnh
Nhà máy sứ VĨnh Tường...Nếu theo kênh chính Quảng Hiệp vào sườn dãy núi Voi
(núi Voi kéo dài), các bạn sẽ gặp Đập dâng trên suối DaMe. Được biết ở đây đã
hình thành khu du lịch sinh thái DaMe, nhờ vào cảnh quan mà đập dâng này tạo ra
khi ngăn suối. Tôi rất mừng khi nghe bạn bè tôi, kể tội tôi sao chọn được vị
trí và thiết kế công trình đập dâng đẹp như thế; nói “cái tội” là không tạo ra cơ hội cho các thế hệ
sau được sửa chữa, nâng cấp gì để có công ăn việc làm. Tôi vui và càng khâm phục
chất lượng xây dựng thời đó ở đập dâng này. Chỉ có bằng đá xây thôi (đá chẻ) mà
40 năm rồi từ nền móng, thân đập, trước sau đều không bị xói lở nứt nẻ, hề hấn
gì... Tôi ước có dịp ghé lại nơi này!
.... Ký ức Dalat còn nhiều
và như với mỗi người, không bao giờ vơi cạn. Chính nhờ nó nâng bước,động viên
tôi cho cuối nẻo đường đời và có dịp tỏ bày cùng các bạn!
Xin cảm ơn và chúc các bạn vui và cùng yêu quý
Dalat hơn tôi!!!
Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017
LẶNG LẼ
LẶNG LẼ
Một tấm trong ngần lặng lẽ soi
Đêm khuya chẳng tiếng hạc ngang trời
Cô liêu nghiêng bóng trầm hư ảo
Tĩnh mịch im lòng lắng lý lơi
Suối Tía lung linh chùm ánh điện
Tuyền Lâm xao xuyến trái tim người
Dấu sao thổn thức bên hồ vắng
Đỗ bến neo hồn được thảnh thơi.
Đông Thái Phan Tự Trí
Cảm ơn tác giả bức ảnh - Hoàng Việt
Dalat
* Tuyền Lâm xưa còn có tên Suối Tía

Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017
TRƯỚC BẾN NẠI HÀ
TRƯỚC BẾN NẠI HÀ
Như chuối như cau mẹ phải già
Đĩa đèn dầu lạc nở toàn hoa
Mũi kim chằm áo xưa từng chuẩn
Khóe mắt nhìn con hiện đã nhòa
Suốt kiếp tâm dồn thêm bão giật
Luôn đời cật táp bởi mưa sa
Lòng son người giữ không phai nhạt
Gửi lại đời sau... bến Nại Hà.
Phan Tự Trí
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
XIN NGƯỜI YÊN NGHỈ
Đây là bài thơ của cháu Phan Tự Trí kính viếng ông chú Trịnh Đức Trình. XIN NGƯỜI YÊN NGHỈ Trời đông sướt mướt thả dòng...
-
HỎI NGUYỆT Bóng nguyệt thu vàng đã ghé hiên Soi dùm thôn phố đã bình yên Gươm dao đoạt mạng người bao chỗ? Á phiện tiêu hồn trẻ m...
-
TIỄN ĐƯA (Tập Kiều) Tiễn đưa một chén quan hà Câu Kiều xin mượn bút hoa vẽ vời Lòng thơ lai láng ...
-
TUỔI GIÀ ( Nhân ngày quốc tế người cao tuổi 1/10 ) SỐNG KHỎE Trăng đã nhòm song kệ tuổi già Chưa dừng náo nức với muô...








